Phan Xi Păng, Fansipan, hay Phan Si Phăng là ngọn núi cao nhất Việt Nam, cũng là cao nhất trong ba nước Đông Dương nên được mệnh danh là "Nóc nhà Đông Dương" (3.143 m) thuộc dãy núi Hoàng Liên Sơn, cách thị trấn Sa Pa khoảng 9 km về phía tây nam, nằm giáp hai tỉnh Lào Cai và Lai ChâuViệt Nam. Theo tiếng địa phương, núi tên là "Hủa Xi Pan" và có nghĩa là phiến đá khổng lồ chênh vênh. (các bạn có thể đọc thêm thông tin tại đây)
Các bạn ạ, ước mơ được một lần chinh phục Fanxipan của chúng tôi đã có từ lâu (chắc cũng nhiều bạn cũng như vậy) nhưng đến tận 36 tuổi vẫn chưa chinh phục được. Cũng có thể do nhiều lý do: sức khỏe, thời gian, tài chính, lòng quyết tâm, không có bạn đồng hành.... và cả lười nữa. Nhưng thật may mắn là năm 37 tuổi (Kỷ Sửu) vào lúc 9h25AM ngày 08/02/2009 ước mơ của chúng tôi đã thành hiện thực sau hơn 01 ngày vất vả để chinh phục ước mơ này. 05 thành viên đã đại diện cho hơn 50 bạn của lớp 12i Ngô Sĩ Liên đã chinh phục được ước mơ và được tận hưởng lòng quyết tâm của mình.
Trước tiên, tôi xin cảm ơn Bạn Quang và Bạn Khôi là những người đã nêu ra ý tưởng chinh phục đỉnh cao này trong một cuộc nhậu cuối thu năm 2008 tại Hà Nội (sau khi cả lớp đã đến Thăm Thầy Lưu về); tôi cũng phải cảm ơn bạn Vodka Hà Nội đã giúp chúng tôi lòng quyết tâm (sau khi mỗi thằng đã uống hơn 01 chai). Thế là 03 thằng dự định dịp đầu xuân Kỷ Sửu sẽ đại diện 12i chinh phục Fanxipan dù với bất cứ lý do gì thì cũng không được bỏ cuộc. Sau đó do ý tưởng hay nên ở cuộc gặp mặt 12i dịp cuối năm 2008 tại Hà Nội đã có thêm bạn Thân Lê Thắng, Lân, Cao Tòan, Chu Minh, Ngọc Thắng, Chu Sơn ... đã đăng ký tham gia cùng đoàn.
Chúng tôi bắt đầu chuẩn bị cho việc chinh phục đỉnh cao này.
Quang: Từ ngày 01 tết Kỷ Sửu đã lang thang tại ga Hàng Cỏ để mua vé tàu cho chuyến đi, đồng thời cũng rèn luyện sức khỏe luôn tại đó vì rất vất vả mới mua được vé, vì vé quá khan hiếm do quá nhiều người muốn du xuân ở Sapa. Đến chiều ngày mùng 02 bạn Quang đã mua được vé tàu tuy nhiên có rất nhiều loại vé: nằm cứng, nằm mềm, ngồi cứng, ngồi mềm và ở rất nhiều toa khác nhau. Bạn Quang lại được bạn Khôi ủy nhiệm vì quá bận đã phải chuẩn bị: đèn pin, găng tay, áo mưa, dây chỉ đường, bọc cổ chân, đầu gối, bandrole...... và bạn Khôi đã thông báo cho Quang chỗ mua, giá cả của từng loại với thời giá từ năm 2001. Dù vậy Bạn Quang vẫn hòan thành xuất sắc nhiệm vụ dù có khi phải mặc cả đến hơn 10 lần mới mua được vì phải theo báo giá của Bạn Khôi. Quang cũng là người lục tung tất cả tài liệu về Fanxipan trên Internet để gửi cho cả đoàn.
Thắng: Được phân công chuẩn bị thuốc men cho cả đòan và nếu không có Bạn Thắng không biết chúng tôi có lê lết được tới đỉnh Fanxipan không? Bạn Thắng đúng là người ở Ban bảo vệ sức khỏe cho các Sếp, bạn chuẩn bị cho chúng tôi rất kỹ càng: orerol này, vitamin sủi này, Salonpas này, Paradol này, thuốc hen cho Bạn Khôi này,..... quá nhiều thứ nên tôi không thể nhớ hết. Và những thứ này đều được free. Về mặt chuẩn bị sức khỏe, ngay từ trước Tết bạn Thắng đã mua 01 đôi giầy bộ đội và hàng ngày đều đi đôi giày này để đi làm, vào mỗi tỗi từ 21h Bạn Thắng chạy 50 vòng từ tầng 1 lên tới tầng 3 (không biết Bố Mẹ và Vợ bạn Thắng có ngủ được không nhỉ?)
Khôi: Đúng ra Bạn ấy nên làm ở Ban vật giá, chứ ở Tòa án thì không phát huy được hết tài năng. Để chuẩn bị cho chuyến đi bạn Khôi đã nhịn ấy từ trước tết và mỗi buổi sáng trước khi ngủ dậy bạn ấy mơ là chạy 50 vòng quanh giường.
Tòan: Vì đến nay vẫn còn nguyên nên sức khỏe không phải chuẩn bị nhiều, do chưa phải dùng. Được phân công đi cuối đoàn và hỗ trợ cho những người yếu!
Tiến: Dù đã hứa cùng các bạn chinh phục Fanxipan, nhưng phải đến tận đêm giao thừa mới dám xin phép vợ yêu quí là mục tiêu lớn nhất năm Kỷ Sửu là được chinh phục đỉnh Fanxipan, vợ đồng ý ngay vì đêm giao thừa có ai từ chối bao giờ; tuy nhiên trong lòng nghĩ rằng: chồng mình sức khỏe thế kia làm sao mà leo được, chắc chỉ được 100m là bỏ cuộc thôi. Để chuẩn bị sức khỏe, ngay sau Tết cứ vào buổi sáng lúc 5h45p Tiến đều chạy 01 vòng quanh giường, sau đó leo lên tầng 4 phơi 01 chậu quần áo, chống đẩy khoảng hơn 3 cái; đến chiều khi đi làm về còn tắm cho hai đứa con và nghĩ rằng tập luyện như thế chắc là đủ sức khỏe để chinh phục đỉnh cao. Được phân công mua thực phẩm cho cả đòan : sôcôla, fomai dây, sữa, nước khoáng, rượu, bánh mì ..... nhưng vì chưa có kinh nghiệm nên ngày thứ hai của cuộc chinh phục mọi người đều hết đồ ăn và đều đói.
Sau nhiều lần nghiên cứu qua internet, chúng tôi quyết định đặt tour ở PhongLan Sapa của Em Tuấn đẹp giai và nghe đâu có cô em gái rất xinh (và đây là quyết định đúng) với lịch trình chinh phục đỉnh cao Phanxipan trong vòng 2 ngày 1 đêm tuy rằng bạn Thắng rất cẩn thận sợ là mọi người sẽ không đủ sức để chinh phục với thời gian ngắn như vậy (mỗi ngày bạn ấy điện thoại cho Tiến khỏang 30 lần để xem xét việc chuẩn bị của chuyến đi).
Cuối cùng với nhiều lý do, đòan 12i chinh phục Fanxipan bao gồm có những thành viên sau:
Lục Phong (guard) - Luật sư - Bạn của C.H. Khôi.- Mạn phép đặt họ và đệm cho bác Phong dựa theo nik của Khôi...Bác hay bị trêu trọc cả hành trình...đến bây giờ chắc cũng chưa thoát đâu!
Bác là thành viên được bổ xung vào phút chót nhưng thật may mắn là có bạn đồng hành hay như bác ấy.
Cao Hoàng Khôi - TA ND tối Cao
Trần Quang - Lê Bảo Minh
Cao Quý Toàn - Tập đoàn Việt Á
Nguyễn Mạnh Tiến - VINACAFE Biên Hòa
Thân Lê Thắng - Ban BVSKCB BG
21h50 ngày 06 tháng 02 năm 2009 lên tàu SP3 đi Lào Cai
Tâm trạng ai cũng phấn khích, tư trang, hành lý gọn gàng, có vẻ như mọi người rất Pro...
Đến ga Lao cai, chú lái xe đon đả ra đón, mọi người cười nói rất vui vẻ... chúng tôi đã phải nằm chung 02 người/01 giường vì vé tàu mua cả ghế ngồi. Nói chung mọi người đều ngủ không ngon do đều phấn khích với mục tiêu. Được đón bằng xe Ford Transit, cả đòan cứ ước ao giá như thành viên 12i ngồi chật xe thì hay biết mấy?
Bữa sáng trên vùng cao, sau khi đã nhận phòng, vệ sinh cá nhân sau 1 đêm "vật vờ" trên tàu!

8h30 - thời tiết lý tưởng, nắng, khô ráo, mát mẻ - tiêu chuẩn cho các chuyến du lịch dã ngoại. Đúng là bạn Quang chọn ngày hay thật, sau này khi về hưu Bạn Quang có thể thêm nghề xem bói thời tiết nhỉ? Hay bây giờ Quang sang Dự báo khí tượng TW, chứ không như dịp trước dự báo là lụt tiếp ở Hà Nội thì lại không mưa, khổ cái thân tôi phải tích trữ bao nhiêu là thực phẩm?
Lên xe, khởi hành lên điểm xuất phát (trạm Kiểm Lâm Trạm Tôn)
bừng bừng khí thế!!!
Đến nơi tập kết, các anh poster chuẩn bị hành lý kỹ càng, chụp ảnh chơi!

03 đồng chí Poster của đòan đều là người dân tộc H'Mông gồm Bạn Trớ - 1973 (đã có 01 vợ và 05 con); Trà (em Trớ 1983 - 1 vợ 2 con); Dinh (cháu Trớ 1985 - chưa có gì) đều là những người dẫn nhiều đoàn lên Fanxipan và có rất nhiều ảnh trên mạng.
Có 03 điểm xuất phát lên đỉnh Fanxipan, nhưng chúng tôi chọn Trạm Tôn độ cao 1.940m vì lịch trình đi chỉ có 02 ngày và 01 đêm.

9h30' xuất phát.... và sự cố đầu tiên đã sảy ra : 2 đ/c đi lạc ngay sau hồi còi xuất phát.... (ông Khôi, ông Phong)
Chân dung của 2 ông trước khi "bò lạc" - tuy nhiên đã kiểm điểm nghiêm khắc, đã rút được bài học : " biển chỉ đường chưa chắc đã đúng"
Đoạn đầu đi bộ, tiếng cười, nói, pha trò vang rừng, 30 phút sau đến điểm dừng chân đầu tiên : Hăm hở và chưa có dấu hiệu mệt mỏi... tuy nhiên cũng đã có vài viên socolate qua đời!
Bông hoa đá trên đường lên FAN
Tiếp tục sự cố :

hu hu, các bạn đừng bỏ tớ ở lại nhé....!! hu hu!!! mẹ ơi!!!
Đúng là đôi giầy bền!! "mới" đi có 5 năm!!
Bãi dừng chân thứ 2 - gặp 1 đoàn các em "khoai" Tây, chúng nó đi như gió và khỏe như... chó!!
vì sao nói khỏe như "chó" thì phần sau sẽ rõ!
Cũng vẫn còn ngon! chưa thấy mệt mỏi, mặc dù đã đi liên tục gần 1h!
Tiếp tục lên đường - thời tiết trở lạnh hơn!
Bạn Tòan vẫn khỏe và bảo là mình có đủ sức để chinh phục Fanxipan chỉ trong 1 ngày. Đúng là không dùng gì, khỏe thật!
Khoảng 12h30 đến lán nghỉ đầu tiên độ cao 2.200m, ăn trưa - cơm nắm thịt gà, thịt lợn rang gừng! rất miền núi!... bữa ăn ngon nhất từ khi khởi hành!.



"Cô em" xinh tươi, chủ cái lán này mở cửa wellcome khách.... thế nhưng chẳng ai vào, toàn ngồi ngoài cho lành!
Lại lên đường!!! lại đi, lại leo!
Lúc này, đường khó đi hơn nhiều và dốc bắt đầu dựng lên!!!! tuy nhiên đây là quãng đường đẹp nhất và dài nhất, chúng tôi bắt đầu bị đau đầu từ đoạn này... vì độ cao, vì vẻ đẹp....


Nhăn nhó! nóng đó, lạnh ngay! thời tiết vùng cao này khắc nghiệt hơn ta tưởng!
Nếu đoạn này mà đi trời mưa thì sẽ rất khó khăn!

Gần tới chỗ nghỉ đêm

17h30 đến trạm nghỉ đêm ở độ cao 2.800m - Cực hình! cực hình với sinh hoạt, ăn, ngủ, lạnh và lạnh, nhưng vẫn vui... vẫn cười!
xung quanh là rừng Trúc... gió hú từng cơn, mây mù mờ mịt.... Lán bằng tôn, chúng tôi may mắn vì đến khá sớm được ngủ trong lán, có đòan đến sau phải ngủ trong camp... thương họ quá!, nghĩ lại , có lẽ họ thương đoàn mình hơn.... vì đoàn mình không có đứa nào cần phải cử người đưa đi "ngồi" ngoài rừng! đoàn họ có mấy "đứa" thik thật!.
Cuối cùng cũng qua đêm...hết đau đầu và rất phấn chấn cho hành trình ngày hôm sau!
"Mờ sáng" lên đường (7h00
)
Đi - leo - đi - leo - bò...
rét cực kỳ...
gió cực kỳ....
mờ cực kỳ...
dốc cực kỳ...
..mệt và háo hức..... cực kỳ...
Gần tới ước mơ!
Thành viên chinh phục FSP nhỏ bé nhất! nhưng nhanh nhẹn nhất...luôn đi dẫn đầu, chỉ thua mỗi thang sắt không leo được thì có các thành viên khác giúp đỡ, chẳng thấy nó mỏi, chẳng thấy nó mệt, chẳng thấy nó cần socola, orezol, phomat dây... tuy nhiên nó là chó! là giống chó của người Mèo, trung thành, khỏe mạnh và không sợ hiểm nguy.
09:25 AM ngày 08 tháng 02 năm 2009
Điều mà tất cả mọi người mong muốn cũng đến.... lên đỉnh rồi phun trào (xem clip nhé) không lại bảo nói bậy!
Không có nhiều người có được cảm giác này đâu nhé (bắt đầu tinh vi
)(cái ảnh này sẽ gửi phòng truyền thống trường PTTH Ngô Sỹ Liên).


Cảm xúc dâng trào, có người tranh thủ lấy "trứng" thử chọi đá!! ![]()

Không quên gọi điện cho Gia đình, bạn bè!
Lại còn quảng cáo để xin kinh phí nữa chứ!

Đã lên đỉnh, đã trào dâng (champane)... sẽ là hành trình đi xuống 1 mạch căng thẳng và cũng thử thách không kém!
Ah! Ah! lán kia rồi !!!!
Nhìn thấy đó, mà đi mất 1h nữa mới tới nơi....
Đường về, hình ảnh của kẻ "tay bị, tay gậy" hiện lên rõ nét, phần vì mệt, phần vì bắt đầu mờ suơng, trơn ướt, đừong khó đi
(đoạn về mệt quá, chụp ảnh hỏng nhiều)
Về đến Trạm Tôn!
Khi đã lên đỉnh... lúc xong xuôi, xuống rồi... con người ta như thế này đây...
Bác Phong tha lỗi nhé! trông bác xấu quá... nhưng lúc này là 18h30...hơn 6 tiếng đồng hồ mò mẫm đi xuống... vậy là thành công rồi bác nhỉ!? Bác Phong bảo mình là sinh năm 1962 tức là U50 rồi mà vẫn leo được. Bí quyết của Bác rất đơn giản: Rượu và thơ!
Tưởng thưởng ngay lập tức khi tiếp xúc lại với văn minh nhân loại (tất nhiên là sau khi đã tắm nước nóng và nghỉ ngơi tại SAPA)
... mời các bạn thưởng thức!!!... Gỏi cá hồi, đặc sản Sapa!

Chai này đựng gì mà có cái nút "hoành tráng" quá?!
Và đó là đặc sản của Sapa đấy....cái gì cũng phải nướng! lại thèm vùng cao rồi!!!
Có ai thấy thế không? - Táo mèo ý... ngon thật!
Cũng như những kẻ du lịch bình thường, chúng tôi chụp ảnh ở nhà thờ đá... đi chợ SAPA...ngắm cảnh SP trong sương... mờ và đẹp!
Những kẻ du lịch này không bình thường nữa khi....lê mông khỏi khu vực này lúc 11h30....
Hành trình đến đây là kết thúc với một số người.!
xong bữa trưa tại khách sạn hành trình lại kết thúc với một vài người nữa!! cũng phải nói thêm rằng chưa ở nơi du lich nào mà bọn mình gặp những con người dễ mến như ở sapa, chân thành mộc mạc và... thuộc vùng Tây bắc
đầy ngọt ngào........
Bà chủ hiếu khách cực kỳ..........

đặc biệt em Tuấn chủ tuor (Phonglan sapa) đẹp trai và nhiệt tình......

Phong Lan Sapa đã mời bữa trưa và còn được tặng 01 can rượu Bắc Hà nữa!
21h, lên tàu vật nhau với tiếng ngáy của ông Khôi và ông Tiến - 5h30 có mặt tại HN, kết thúc thành công chuyến đi "để đời" và phải nói là hoàn hảo với nhiều thử thách, phần thưởng và thắng lợi, tuy nhiên chúng tôi hơi lười quay video thôi!
CLIP trên đỉnh Fan đã chuyển về đây
Cảm nhận sau chuyến đi:
Các bạn ạ, qua chuyến đi này mình đã học được rất nhiều, và rút ra nhiều kinh nghiệm bổ ích. Nếu bạn nào có mong muốn chinh phục Fanxipan bọn mình sẽ không ngại ngần chia xẻ và hỗ trợ. Điều lớn nhất mình nhận thấy là: dù mục tiêu có khó khăn đến mấy nhưng có sự chuẩn bị kỹ càng và với những người bạn đồng hành biết chia xẻ, chắc chắn sẽ vượt qua.
Các bạn ơi! Mình cảm ơn các bạn nhiều lắm! Các bạn đã cho mình nghị lực để đạt được ước mơ. Mong rằng 12i sẽ có nhiều bạn chinh phục được Fanxipan, chinh phục được những ước mơ!
team & NMT
Copy từ http://vn.myblog.yahoo.com/lop12ingosilien/article?mid=522@R












Comments
RSS feed for comments to this post.