Theo như các bạn hay đi thì lên đường Trạm Tôn xuống Trạm Tôn là tuyến đi dễ nhất. Cũng không khó hiểu vì nó là tuyến ngắn nhất và vì thế mà lối này có nhiều người đi nhất. Trên đường lên trong ngày 13/9 tớ gặp 5 người Pháp đi xuống họ đều leo theo lối này. Còn lại là tùy chọn lối lên và xuống. Bọn tớ chỉ có 3 ngày cho leo núi mà lại không muốn đi “lối dễ nhất” nên đã chọn lên Sín Chải và xuống Trạm Tôn.
Từ Phố Cầu Mây ô tô đưa đoàn xuống Bản Sín Chải (cao độ 1.260m)
Bản Sín Chải có độ cao thấp hơn thị trấn Sapa khoảng 350m.
Xuất phát 9 giờ 5 phút tại Sín Chải.
Trước khi lên đường.
Trước khi lên đường.
Một hình ảnh ở Sín Chải.
Chiếc cầu đầu tiên
Con suối cạn ngay đầu bản Sín Chải
Giờ đầu tiên khá khó khăn vì là màn khởi động mà đã phải leo dốc ngược nhiều đoạn liên tục. Giờ tiếp theo đỡ hơn do đã dần quen với trạng thái vận động. Hai giờ đầu tiên này uống nước rất nhiều và nếu bạn không có sự quyết tâm cao thì dễ bị nản. Bù lại hai giờ đầu của hành trình hai giờ tiếp theo phong cảnh đẹp hơn. Với rừng trúc xanh tốt và đôi khi được đi trên một vài điểm treo leo gió lồng lộng.
12gio 58 phút
Đến 13 giờ 30 thì gặp một con suối giữa rừng già ẩm thấp đầy lá mục. Đoàn nghỉ trưa ở đó. Độ ẩm khá cao nên máy ảnh có vẻ trục trạc không chịu hoạt động. Định ngả lưng một chút nhưng nghĩ đến rắn, rết, vắt...hơi sợ. Chợp mắt được 5 phút đã phải dậy để ăn trưa bên bờ suối. Nước uống đã hết nên mọi người quyết định lấy thêm mỗi người một chai nước suối để uống cho đến khi cắm trại nghỉ đêm.
15 giờ xuất phát đi tiếp.
Hành trình lại đi trong rừng già. Anh Phay phát hiện có rắn và nhắc nhở mọi người thận trọng. Phải trèo qua nhiều cây gỗ đổ. Đi dọc theo những con suối cạn. Sau hơn một giờ nữa thì ra khỏi rừng già. Trước mặt là một khu rừng với nhiều thân cây cháy đen còn lại sau một vụ cháy rừng cách đây nhiều năm.
Đoàn dừng chân dựng lều nghỉ đêm tại độ cao 2.200m. Nơi đây có một bãi rộng có thể cắm trại cho vài chục người và có một con suối. Nhưng rất tiếc là ở độ cao này mà họ đã thả trâu, ngựa và dê nuôi thả rông ở đây. Vì thế môi trường có nguy cơ bị ô nhiễm. Đêm 14/8 âm lịch trăng lên nhìn rõ trên bầu trời. Mọi người ngồi uống rượu ăn tối ngoài trời rất vui. Rồi đốt lửa ngồi quây quần tán phét. Uống Socola đun nóng...sau đó đi ngủ sớm. May thời tiết không lạnh lắm nên những trang bị có vẻ thừa so với dự kiến. Nếu đi mùa đông chắc là lạnh lắm.
Mọi người tỉnh dậy từ sáng sớm nấu ăn sáng. Sau khi ăn mì tôm và cơm rang thì làm thêm ly Socola nóng bên bờ suối.
07 giờ 15 phút xuất phát với dự kiến là sẽ lên đến đỉnh Fan vào tầm 12giờ trưa hoặc 1 giờ chiều. Hai giờ đầu trời khá ẩm ướt. Đã có lúc phải lấy áo mưa ra mặc, trời hơi lạnh mây bay vù vù, sau đó trời ấm dần.
Sau hai giờ thì thường người ta quen với tốc độ hơn, lúc này được một đoạn khá bằng phẳng trong rừng trúc xem lẫn cây cao.
10 giờ 40 phút đến biển báo lối rẽ xuống trạm nghỉ đêm 2.800m. Đó chính là độ cao khoảng 2.900m. Anh Du (porter) lấy nước vào ấm để mang lên đỉnh Fan nấu mì vì đây là con suối cuối cùng gặp trước khi lên đỉnh.
Và cũng từ đoạn này mới là gian nan nhất của cuộc hành trình. Do đã mất khá nhiều sức vào ngày hôm trước và chặng đi từ độ cao 2.200m lên đến 2.900m trong 3 tiếng rưỡi. Với cách nghĩ đơn giản là còn chưa đầy 250m độ cao nữa là lên đến đỉnh nên tớ đã bị nhầm. Từ điểm này lên đến đỉnh đi mất đúng 3 giờ 10 phút. Vì bạn không thể leo lên liên tục. Bạn lại phải đi vòng vòng rồi tụt xuống một vài cái yên ngựa để sang ngọn núi khác. Nghe nói điểm xuống thấp nhất là 2.700m rồi lại leo lên. Chặng này phải dùng tứ chi nhiều nhất thậm trí là cả bằng...mông. Khi mệt đến khó thở lại dừng lại nghỉ mươi phút rồi lại đi. Khi trèo qua đá trơn trượt rồi mãi mới đến được một bãi trống khá rộng đầy cỏ lác. Nhìn lên đỉnh Fan vẫn còn trên cao. Chia nhau cái kẹo cuối cùng và dốc ngược chai nước tớ và cậu Râu Ria lại lầm lũi đi.
Đúng 13 giờ 30 tớ và Râu Ria cũng đặt chân được đến đỉnh Fan. Hai đứa lên trước đang nằm ngủ vật trên tảng đá bên cột mốc. Có thằng trai chưa vợ nó khoẻ thế, nó leo lên đầu tiên mà còn vác theo được balô 6 kg nữa.
Như thể chào đón và thưởng cho bọn tớ. Mây bỗng tan ra, ánh nắng chan hoà, người chẳng thấy mệt nữa. Máy ảnh đem ra “bắn” tứ tung.
Tớ bắn cho Râu Ria
Râu Ria bắn tớ
Đến 13 giờ 49 phút thì thành viên cuối cùng cũng lên đến đỉnh. Các porter nổi bếp cồn nấu mì ăn xì xụp, rồi ăn hoa quả...nghỉ ngơi ngắm đất trời. Nhìn từ đỉnh Fan phía dưới là mây bay ào ào. Phía Lai Châu vực sâu thăm thẳm. Đỉnh Fan trên dãy Hoàng Liên hùng vĩ khi nhìn từ Cổng Trời trong tấm hình chụp hai ngày trước đó là đây
Và lúc này thật thích thú khi đang đứng trên đỉnh của ngọn núi cao nhất Đông Dương giữa gió trời lồng lộng. Cũng khá hiếm hoi những khoảng khắc có nắng trên đỉnh Fan và phút hiếm hoi đó đã đến với bọn tớ.
15 giờ đoàn bắt đầu xuống núi. Khi xuống đi nhanh hơn. Chỉ có một vài đoạn phải leo dốc. Bây giờ mới nhớ ra là phải đi qua tất cả 5-6 chiếc thang sắt. Mất 4 giờ để về đến chỗ nghỉ đêm trước. Trong đó có một giờ đi trong ánh sáng của trăng rằm (15/8 âm lịch) và khoảng nửa giờ dùng đèn pin. Dừng lại một chút lúc 18 giờ để chụp hoàng hôn.
Về đến lều cả bọn lăn ra nằm vì khá mệt sau một ngày leo trèo. Bữa tối ăn không ngon lắm mặc dù hai con “gà xách tay” đã được chuẩn bị cùng một can rượu Sanlùng có lẽ là do mất nhiều sức qua hành trình hai ngày. Món canh bí ngô nấu bằng nước luộc gà bỗng trở thành ngon nhất. Ăn xong món này cảm thấy người lại sức nhanh hơn.
Sáng hôm sau về theo lối Trạm Tôn nên chỉ dự kiến sẽ đi trong 2 giờ rưỡi.
Khởi hành lúc 09 giờ 15 phút. Lối Trạm Tôn qua con suối lớn rất trong và có thể tắm được. Đường đi chủ yếu là xuống dốc nên không đáng ngại. Mọi người thong thả vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ.
10 giờ 40 phút đến bãi trống nơi có nhiều hoa Đỗ Quyên. Mọi người dừng lại 30 phút để chụp ảnh.
Đến 11 giờ 30 về đến Trạm Tôn.
Người về sau cùng cũng chỉ là 11giờ 45. Ôtô của Phonglan Group lên đón lúc 12 giờ.
12 giờ 00 phút ngày 14/9 kết thúc hành trình.
Rời khách sạn Pumpkin đi chuyến ô tô cuối cùng lúc 19 giờ kém 15 xuống Sapa và lên tàu chuyến 20 giờ 15.
Đúng 05 giờ sáng về đến Ga Hà Nội. về nhà, tắm rửa rồi nấu ăn sáng, đi làm như mọi ngày với tinh thần rất sảng khoái.
Phải nói là một chuyến đi khá mỹ mãn. Thời tiết thuận lợi không mưa gió. Không có vắt và cũng không gặp rắn rết. Trời không lạnh quá. Lên đỉnh đúng lúc có nắng...bạn Râu Ria rơi điện thoại 2 lần đều được người khác tìm thấy...
Xin cám ơn bạn Tuấn- Phonglan Group (Nick YM là Tuantravelpls) đã giúp đoàn một nhóm porter rất nhiệt tình và tốt bụng.
Xin cám ơn các anh porter: Anh Chớ, Phay, Phóng, Du đã tận tình phục vụ. Tớ sẽ gửi ảnh của các anh qua Tuấn. Hẹn sẽ trở lại Fansipan và Sapa vào một dịp khác.
Nguồn: http://blog.360.yahoo.com/blog-VJXLZlo9fPQjIsEj?p=202