Và đã trải qua cảnh...
trong rừng thảo quả

Rồi leo xuống

đi trong mưa

trong nắng vàng rực rỡ

và cả trong đêm tối mịt mùng... Cảm giác này vừa lạ lẫm vừa sợ. Trời tối om om, có những chỗ hố sâu, vực, rễ cây và đá rêu phong chắn ngang đường. Sợ, đói và mệt tưởng bỏ xác trong rừng (nhưng nhờ viễn cảnh bếp lửa ấm áp, cơm nóng hổi và sự đoàn kết của mọi người mà em đã lê xác được về chỗ nghỉ. Phù). Tiếc là chẳng còn ai có hơi sức để nháy mấy kiểu ảnh đưa lên cho nó sống động cả.
Và trên hành trình dài như vậy không thể thiếu những giây phút thư giãn, nghỉ ngơi
ngủ trên bãi chiến trường đổ nát

cười phớ lớ

nằm nghỉ trong rừng trúc

rít tí thuốc lào cho ấm người, lấy sức đi tiếp

Nói chung hành trình leo lên đỉnh để rồi lại leo xuống (ngu nhỉ???) rất chi là may mắn, trải qua nhiều cung bậc cảm xúc và cảm giác. Sợ khi phải đi trong đêm, rét mướt khi chui vào rừng sâu và phiêu và phê và sung sướng và đã đời khi bồng bềnh trên mây trong 1 ngày nắng đẹp. Chắc tại hội nhà này ở hiền gặp lành rùi.
Đi thì có lúc khổ lúc sướng nhưng riêng với việc ăn uống thì mọi việc cực kì dễ chịu
Mà không dễ chịu sao được khi toàn là những món ăn trông ngon lành thế này:

Và với những kẻ tham ăn như này

mà phải ngồi chờ đợi như này

thì việc ăn đứng

Ăn ngồi

và cả thậm chí là ăn nằm

dù là Ăn trong ánh sáng

hay bon chen trong bóng tối

thì kết quả nói chung là cũng sạch sẽ như này

Ăn uống thì cũng coi là tạm ổn nhưng ở trong rừng cũng khá là gian khổ đấy. Nhất là cái rét và cái sự ngủ
Trong rừng buổi ngày hay buổi tối sương đều làm quần áo và tất thảy mọi thứ đều ướt nhẹp, lạnh toát. Mà đã ướt thì phải hong, phải hơ
Đầu tiên là ngồi hong người

rồi thì hơ tất cả những thứ có thể hơ được: găng tay, tất, giày, mũ, túi ngủ, áo và cả quần (bữa tối có khối thứ đồ nướng để xơi đây)

Ở FVC thì những chàng trai, cô gái hơ mông bên bếp lửa là chuyện tự nhiên như hơi thở, chả có gì mà phải ngượng ngùng, thậm chí là bon chen, chờ đợi để tìm 1 chỗ lý tưởng để ... hơ mông

Nhưng thực sự làm khổ hành hạ em là việc ngủ lều chốn rừng sâu. Em là kẻ đêm nào cũng rời bếp lửa vào lều sau cùng vì không thích ngủ sớm, không chịu nổi rét (vì ko có ai ngu như em đi leo Fan mà chỉ mang mỗi cái áo len cao cổ ngắn tay và 1 cái áo khoác gió)

Hôm đầu tiên ngồi hát hò, hơ mông đến 10h30 chui vào lều, nằm đúng tấm đệm hơi bị xịt, người dính xuống đất, trên đầu sương rơi nặng hạt kêu lộp bộp trên mái lều. Rét đơ người. Ngủ đc 30'.
Đêm thứ 2 thì cũng lại hát hò, hơ mông tới 11h30, rồi chập chờn chắc cũng chợp mắt đc 1 chút, đến 2h các nàng trong lều rét quả ko ngủ đc bật dậy hát "con gà gáy lete lete rồi ai ơi" , mở lương khô, xúc xích ra liên hoan (em rét đến nỗi ko thể mở túi ngủ mà dậy bon chen cùng) và xa xa có bác nào cũng lạnh quá ko ngủ đc cất cao tiếng hú trong đêm. (Sáng mai lều em bị chửi tơi bời)

Đêm thứ 3, trời không sương nhưng lại rét và giá vô cùng, còn có cả những lớp băng mỏng đọng trên lều, trên cây cỏ. Sau 2 đêm trong lều lạnh ngu người em quyết tâm hôm đó ngủ bên bếp lửa mặc sự ngăn cản, khuyên bảo của 1 số người. Có 2 kẻ cùng chung chí hướng với em.
Ngủ trong rừng lạnh giá rét mướt như thế thực sự là những trải nghiệm mới lạ, thú vị. Biết đâu chăn êm đệm ấm và lại vào một mùa ấm áp hơn đôi khi lại chẳng để lại nhiều dư vị nhứ thế này.
Lạnh là thế, rét là thế nên chuyện vệ sinh cá nhân định lờ đi không nhắc đến nhưng lại thấy áy này với lương tâm. 4 ngày trong rừng lăn lê bò toài không tắm, vẫn 1 bộ quần áo khi đi lẫn khi về, chân 4 ngày ko rửa, răg thì oánh mỗi buổi sáng còn đâu nhai kẹo cao su, mặt thì chỉ mỗi hôm đầu là chăm xuống suối rửa (sau đó lạnh đơ mất 1 lúc mới nói lại được nên từ sau là cạch), chỉ có tất là còn có mà thay. Còn những chuyện tế nhị tò mò còn lại thì đều dựa vào thiên nhiên và núi rừng hết....
Sống cuộc đời khắc nghiệt như vậy nhưng đoàn FVC vẫn không ngừng bon chen
Một số bác vẫn còn đủ sức bon chen đem các sản phẩm logo công ty lên Fansipang quảng cáo
Đây là của DO Glass này

Bó tay các bác làm lĩnh vực quảng cáo nhưng đó là số ít còn trình độ bon chen của FVC chỉ thực sự được khẳng định trong lĩnh vực nhiếp ảnh
Luôn có hàng người dài như này sẵn sàng chờ chụp ảnh

Sẵn sàng thực hiện những hành vi quái đản như này...

Và luôn có hàng đống phó nháy sẵn sàng ghi lại mọi khoảnh khắc của ban.
Ở FVC bạn là một ngôi sao bởi không ở đâu và chưa khi nào có nhiều ống kĩnh chĩa lia lịa về phía bạn như thế.



Và với đẳng cấp bon chen của người mẫu và thợ ảnh đã được khẳng định như vầy, không lý do gì mà nhà FVC không có những bức hình ghi lại những thời khắc đáng nhớ và tuyệt vời.
ở Sapa chuẩn bị lên đường


trên cầu lúc bắt đầu vào rừng

dắt nhau qua suối

quân quần bên bếp lửa chuyện trò, nhảy múa, ca hát





chúc mừng sinh nhật và đón năm mới trong rừng


Trên đường đi


...và những người đồng hành thú vị

Cả nhà ăn sáng

Lấy nước chuẩn bị lên đường

Nghịch ngợm tí



Và niềm hân hoan, sung sướng trên đỉnh Fansipang 3143m
Nhà FVC uống sâm banh trên đỉnh Fan ngày 1/1/2008
Đốt pháo sáng nữa này
Và trong kihi những kẻ khác bon chen lộn xộn chụp ảnh thì vẫn có những nụ hôn ngọt ngào lãng mạn như này... ![]()
![]()

và như này...
Keke. Khi nào có người iu cũng kéo nhau lên đây mi nhau chụp ảnh cho hoành tráng, Đặt cục gạch giữ chỗ cái mồ.
P/S: Đây là cái entry dài ngoằng với số ảnh kỉ lục. Từ khoảng chục gb ảnh, hàng nghìn bức ảnh của hàng chục nhiếp ảnh gia phải lựa chọn, biên tập, chỉnh sửa đôi chút mới ra đc thế này. Mệt phờ râu. chuyện đời còn dài, còn hay ho và vô số điều lí thú nhưng blog ko phải là nơi để viết hết mọi chuyện...
Entry part 2 này là entry về người với những sự thật trần trụi. Vì thế những ai mong chờ những điều hoành tráng và đẹp đẽ như ở part 1 chắc cũng sẽ chẳng mấy hài lòng
Đáng là em đã nghỉ viết phóng sự từ sau vụ 5A nhưng ko đành. Vì thế các bác vào comment ủng hộ em cáiđể còn hứng mà viết tiếp các bài sau này nhá.
Với cả entry này mình xuất hiện làm xấu hình tượng quá. Nhưng mà mình vốn thật thà thẳng thắn, xấu xa cũng chả cần dấu nhỉ! Ế thì cũng đã ế mất rồi
http://blog.360.yahoo.com/blog-HznNi4kyeqvn6FisK7Nv8w--?cq=1&p=759




























