Tôi không biết phải mở đầu câu chuyện về chuyến đi Fansipan của mình như thế nào khi mà những cảm xúc mới mẻ ấy vẫn còn tràn ngập trong tôi, vui sướng, hạnh phúc, đầy phấn khích cả trong giấc ngủ. Chuyến đi Fan lần này là một sự tình cờ thú vị và chúng tôi đã quyết định sẽ thực hiện nó dù biết rằng đầy vất vả và có thể không có ai tham gia cùng. Một tháng để rủ rê, tìm hiểu thông tin và chuẩn bị mọi thứ cần thiết. Cuối cùng chúng tôi chọn PhongLan Group (PLS) để đặt tour và chuẩn bị lên đường với 4 thành viên, toàn những tên cạo giấy.
Đêm đầu tiên trên chuyến tàu đến Lào Cai, dù tự dặn mình phải cố ngủ sớm để lấy sức mà đi nhưng tôi vẫn không ngủ được. Cứ trằn trọc, lo lắng, suy nghĩ miên man về ngày mai, về đỉnh núi có cái chóp inox đánh dấu độ cao 3143m, về Tuấn – người của PLS mà tôi liên lạc cả tháng nay bằng YIM, về những những người sẽ đồng hành với tôi trong chuyến đi này. Thằng em tôi thì cứ thắc mắc về việc WC trên tàu chỉ cho vào khi nào tàu khởi hành, hay là rải luôn chất thải xuống đường ray nhểy??? Tàu cứ đong đưa những nhịp rất đều, thỉnh thoảng thắng kít lại rồi lục cục lăn bánh, cứ thế, tôi chìm vào giấc ngủ mệt mỏi lúc nào không biết.
5h30 sáng ngày 2/4/2009, chúng tôi đến ga Lào Cai khi thành phố vẫn còn chìm trong giấc ngủ. Anh tài xế của PLS cầm bảng tên đón tại cửa ga và đưa chúng tôi lên Sapa trên chiếc xe 16 chỗ với 4 người, thoải mái mà lăn lê bò toài. Cảm giác PLS khá chu đáo làm cho tôi cảm thấy yên tâm hơn 1 chút.
Xe lăn bánh, anh chỉ cho chúng tôi xem cầu Phố mới, kia là Cốc Lếu và Trung Quốc thì ở ngay phía xa xa. Bất chợt tôi nhớ bài thơ hồi tiểu học:
Đường lên đỉnh núi Sapa
Hoa chen thắm lá mây là là bay
Hương đào thoang thoảng đâu đây
Nhà ai mận chín trái cây trĩu cành
Đường vòng sườn núi quanh quanh
Bậc thang nương rẫy nhà tranh ven rừng
Con đường quanh co đèo dốc dẫn lên Sapa chìm trong sương mù dày đặc. Nhìn phía trước cách vài mét chỉ thấy mù mù một màu trắng đục. Không thể thấy đâu là đường đi, đâu là núi non, đâu là vực thẳm, chỉ có một cái vạch trắng dưới đường như mũi tên chỉ hướng cho chúng tôi. Có lúc sương tan, phong cảnh bất chợt hiện ra trước mắt chúng tôi, xanh mướt và hùng vĩ. Anh lái xe vẫn giữ tốc độ, thản nhiên vừa lái, vừa kể cho chúng tôi nghe về con suối Mường Hum, về các khu khai thác quặng mỏ apatít hai bên đường, về thời tiết của Sapa và tỏ ra lo lắng cho chúng tôi khi leo Fan trong tiết trời như thế này. Câu chuyện làm con đường dài 33km như ngắn lại, chẳng mấy chốc mà Sapa đã lờ mờ hiện ra trong sương mù. Thị trấn trong sương đón chúng tôi bằng cơn mưa phùn ướt át và lạnh lẽo. Đến khách sạn Trung Nguyên, cả bọn mệt mỏi rã rời sau 1 ngày lang thang và 2 đêm mất ngủ leo ngay lên giường đánh giấc. 8h30, Tuấn gọi chúng tôi dậy để ăn sáng và chuẩn bị lên đường. Nhìn ra ngoài trời vẫn còn mưa dai dẳng, lòng tôi thầm ngán ngẩm nhưng cái háo hức lúc ấy vẫn còn cao như núi nên vẫn quyết tâm sẽ lên đường.
Sau khi nạp mỗi người một tô phở gà, cả bọn đã thấy sảng khoái và tỉnh táo hơn. Chúng tôi vội vã lấy những hành lý đã được phân loại trước, sắp xếp lại hành trang, thay quần áo thích hợp và tập trung dưới sảnh khách sạn. Lúc này, tôi mới có thời gian chú ý đến những người porter sẽ đi cùng chúng tôi, những người mà trước khi đến đây tôi rất quan tâm đến họ, thế mà cái mệt, cái đói, cái lạnh đã làm tôi xao lãng. Họ là 3 chàng thanh niên dân tộc H’Mông nét mặt hiền lành, dáng người vừa phải, không to cao vạm vỡ như Hạng A Cháng trong sách giáo khoa mà tôi tưởng tượng. Một người mặc trang phục dân tộc, lưng đeo 1 cây dao to gác trong chiếc vỏ bằng gỗ. Hai người còn lại mặc trang phục như người Kinh. Mỗi người mang 1 cái gùi đan bằng sợi với 2 dây đeo rất mỏng. Tuấn đã chuẩn bị sẵn mọi thứ cần thiết cho chúng tôi trong 3 ngày, thức ăn, nước uống, lều trại, túi ngủ, và cả 1 con gà sống… Tất cả đã sẳn sàng.
Đúng 10h, xe chở cả đoàn chúng tôi gồm 4 tên cạo giấy, 3 porter cùng lỉnh kỉnh các đồ đạc đến điểm khởi hành. Đó là bản Sín Chải, cao 1260m so với mặt nước biển, thấp hơn cả thị trấn Sapa. Chúng tôi sẽ đi theo lịch trình đi Sín Chải, về Trạm Tôn trong 3 ngày 2 đêm, một cung đường mà theo nhiều hướng dẫn là cung đường khó. Ngoài trời mưa vẫn rơi không ngớt …
Đêm đầu tiên trên chuyến tàu đến Lào Cai, dù tự dặn mình phải cố ngủ sớm để lấy sức mà đi nhưng tôi vẫn không ngủ được. Cứ trằn trọc, lo lắng, suy nghĩ miên man về ngày mai, về đỉnh núi có cái chóp inox đánh dấu độ cao 3143m, về Tuấn – người của PLS mà tôi liên lạc cả tháng nay bằng YIM, về những những người sẽ đồng hành với tôi trong chuyến đi này. Thằng em tôi thì cứ thắc mắc về việc WC trên tàu chỉ cho vào khi nào tàu khởi hành, hay là rải luôn chất thải xuống đường ray nhểy??? Tàu cứ đong đưa những nhịp rất đều, thỉnh thoảng thắng kít lại rồi lục cục lăn bánh, cứ thế, tôi chìm vào giấc ngủ mệt mỏi lúc nào không biết.
5h30 sáng ngày 2/4/2009, chúng tôi đến ga Lào Cai khi thành phố vẫn còn chìm trong giấc ngủ. Anh tài xế của PLS cầm bảng tên đón tại cửa ga và đưa chúng tôi lên Sapa trên chiếc xe 16 chỗ với 4 người, thoải mái mà lăn lê bò toài. Cảm giác PLS khá chu đáo làm cho tôi cảm thấy yên tâm hơn 1 chút.
Con đường quanh co đèo dốc dẫn lên Sapa chìm trong sương mù dày đặc. Nhìn phía trước cách vài mét chỉ thấy mù mù một màu trắng đục. Không thể thấy đâu là đường đi, đâu là núi non, đâu là vực thẳm, chỉ có một cái vạch trắng dưới đường như mũi tên chỉ hướng cho chúng tôi. Có lúc sương tan, phong cảnh bất chợt hiện ra trước mắt chúng tôi, xanh mướt và hùng vĩ. Anh lái xe vẫn giữ tốc độ, thản nhiên vừa lái, vừa kể cho chúng tôi nghe về con suối Mường Hum, về các khu khai thác quặng mỏ apatít hai bên đường, về thời tiết của Sapa và tỏ ra lo lắng cho chúng tôi khi leo Fan trong tiết trời như thế này. Câu chuyện làm con đường dài 33km như ngắn lại, chẳng mấy chốc mà Sapa đã lờ mờ hiện ra trong sương mù. Thị trấn trong sương đón chúng tôi bằng cơn mưa phùn ướt át và lạnh lẽo. Đến khách sạn Trung Nguyên, cả bọn mệt mỏi rã rời sau 1 ngày lang thang và 2 đêm mất ngủ leo ngay lên giường đánh giấc. 8h30, Tuấn gọi chúng tôi dậy để ăn sáng và chuẩn bị lên đường. Nhìn ra ngoài trời vẫn còn mưa dai dẳng, lòng tôi thầm ngán ngẩm nhưng cái háo hức lúc ấy vẫn còn cao như núi nên vẫn quyết tâm sẽ lên đường.
Sau khi nạp mỗi người một tô phở gà, cả bọn đã thấy sảng khoái và tỉnh táo hơn. Chúng tôi vội vã lấy những hành lý đã được phân loại trước, sắp xếp lại hành trang, thay quần áo thích hợp và tập trung dưới sảnh khách sạn. Lúc này, tôi mới có thời gian chú ý đến những người porter sẽ đi cùng chúng tôi, những người mà trước khi đến đây tôi rất quan tâm đến họ, thế mà cái mệt, cái đói, cái lạnh đã làm tôi xao lãng. Họ là 3 chàng thanh niên dân tộc H’Mông nét mặt hiền lành, dáng người vừa phải, không to cao vạm vỡ như Hạng A Cháng trong sách giáo khoa mà tôi tưởng tượng. Một người mặc trang phục dân tộc, lưng đeo 1 cây dao to gác trong chiếc vỏ bằng gỗ. Hai người còn lại mặc trang phục như người Kinh. Mỗi người mang 1 cái gùi đan bằng sợi với 2 dây đeo rất mỏng. Tuấn đã chuẩn bị sẵn mọi thứ cần thiết cho chúng tôi trong 3 ngày, thức ăn, nước uống, lều trại, túi ngủ, và cả 1 con gà sống… Tất cả đã sẳn sàng.
Đúng 10h, xe chở cả đoàn chúng tôi gồm 4 tên cạo giấy, 3 porter cùng lỉnh kỉnh các đồ đạc đến điểm khởi hành. Đó là bản Sín Chải, cao 1260m so với mặt nước biển, thấp hơn cả thị trấn Sapa. Chúng tôi sẽ đi theo lịch trình đi Sín Chải, về Trạm Tôn trong 3 ngày 2 đêm, một cung đường mà theo nhiều hướng dẫn là cung đường khó. Ngoài trời mưa vẫn rơi không ngớt …

Sơ đồ các cung đường lên đỉnh Fansipan tại BQL Vườn Quốc gia Hoàng Liên.
Trong chuyến đi này, quả thật chúng tôi đã gặp rất nhiều may mắn. Điều may mắn đầu tiên là ngay khi bước chân xuống sân bay Nội Bài, trời đã bắt đầu mưa, mưa càng lúc càng to khi vào nội thành. Ấy mà khi chúng tôi đến nơi thì mưa lại dứt. Suốt ngày hôm ấy trời không mưa cho đến khi chúng tôi ra ga đi Lào Cai. Điều may mắn thứ hai là đây, khi chiếc xe chở chúng tôi đến điểm khởi hành, trạm kiểm lâm ở đầu bản Sín Chải, trời bỗng tạnh mưa. Những giọt nắng hiếm hoi của mấy ngày trước bất chợt chan hòa cả bản làng, đồi núi.
Sau khi xuất trình giấy phép đi rừng và vé tham quan, các anh porter sắp xếp đồ đạc vào gùi để chuẩn bị lên đường. Vì khá nhiều đồ đạc nên bọn tôi cũng chỉ gửi thêm được 1 balô quần áo, còn lại đồ dùng cá nhân thì mỗi đứa tự mang. Mỗi porter ước chừng gùi khoảng 50kg. Sau màn chào hỏi đầu tiên, tôi được biết tên của 3 anh, Hạng A Du – trưởng đoàn, Hạng A Phồ và Hạng A Câu. Họ là anh em chú cháu trong một gia đình. Chuyện về họ tôi sẽ kể ở một phần khác.
Hạng A Du - Ì thị Pooh - Hạng A Câu - Hạng A Phồ
Con đường vào bản Sín Chải rộng khoảng 1m và được tráng xi măng sạch sẽ. Từ ngôi trường ở đầu bản vang lên tiếng ê a đọc bài của các em. Ngoài kia những thửa ruộng bậc thang vẫn chưa vào mùa, sóng sánh đầy nước. Dọc hai bên đường, từng đàn lợn bản đen trùi trũi thong thả dạo chơi. Lợn mẹ no tròn, bụng phệ gần sát đất loanh quanh chăm đàn con. Bầy lợn con nhỏ xíu vô tư đùa giỡn, chạy nhảy bên chân mẹ. Mấy nóc nhà gỗ thấp bé lim dim phơi mình trong nắng. Cảnh vật thật thanh bình.
Chúng tôi hăm hở bước những bước đầu tiên đầy háo hức của cuộc hành trình dài 3 ngày 2 đêm, hoàn toàn không biết điều gì đang đợi mình phía trước. Các anh porter với gùi hàng nặng trĩu trên lưng vẫn đi thoăn thoắt, vừa đi vừa nói chuyện líu lo với nhau bằng tiếng H’Mông, nghe thấy rất hay nhưng chẳng hiểu gì. Thật sự lúc ấy chúng tôi cũng chẳng để ý gì mấy, chân cứ đi, mắt cứ ngắm no nê những phong cảnh xinh đẹp mà mình chưa thấy tận mắt bao giờ.
Trên đường hành quân xa
Mấy hôm rồi mưa suốt nên đường trong bản có vài chỗ lầy lội nhưng không đáng kể gì. Dọc đường đi chúng tôi gặp những em bé dắt bầy ngựa thồ đầy hang hóa, chắc là ra chợ. Ngựa lớn thồ hang thong dong từng bước chậm rãi, ngựa con tung tăng chạy theo sau. Xa xa Thác Bạc như dãy lụa trắng vắt qua dãy núi.
Đi một đoạn thì chúng tôi đến cây cầu treo bắc qua con suối khá rộng nhưng nước không nhiều. Cả bọn dừng lại chụp ảnh, nghỉ ngơi. Các anh porter cũng đặt gùi xuống, khói thuốc mong manh trong ánh nắng vàng rất nhạt dù trời đã gần trưa. Đường đi vẫn chưa có gì là khó khăn nên cả bọn vẫn hồ hởi lắm, đâu biết rằng gian khó đang chờ phía trước.
Sau khi qua cầu treo, chúng tôi bắt đầu lên dốc. Dốc đất đỏ, rồi dốc đá, rồi dốc toàn đá sỏi, rồi lại đất, hết 2 con dốc đầu, 4 đứa thở hổn hển, gối mỏi nhừ, mặt xanh như tàu lá, cổ họng như có ai bóp nghẹn, không thở nổi. Do tham khảo khá nhiều thông tin trước khi đi nên tôi không ngồi xuống nghỉ mà khom người chống tay xuống gối và hít vào bằng mũi, thở ra bằng miệng. Vài lần thở như thế tim đã bớt nghẹn, cổ đã có thể thở lại bình thường và tiếp tục lên đường. Các anh porter hai tay chắp lại trước bụng, người khom về phía trước, bước đều thoăn thoắt, hơi thở nhẹ nhàng, chẳng bù cho chúng tôi cứ phì phò như trâu kéo cày. Các cô các chị gùi hàng từ trên núi xuống thấy cảnh đó thì cười ồ lên và bào “Chỉ mới bằng cái móng tay thôi”. Ừ nhỉ, mới tí đã nhằm nhò gì. Thế là lại hăm hở bước tiếp.
Qua 4-5 con dốc liên tiếp như thế thì đã thấy các anh porter ngồi chờ chúng tôi ở một chỗ bằng phẳng, bên cạnh là trường học. Từ nơi ấy phóng tầm mắt ra xa đã thấy cảnh đẹp tuyệt vời.
Mây và núi
Trường của em be bé
Cứ leo dốc, ngồi nghỉ, rồi lại leo dốc, leo mãi leo mãi, quanh co giữa rừng già, bên triền núi, rồi lên đỉnh, rồi lại tụt xuống, rồi lại leo lên. Cứ đi như thế chừng 1h sau chúng tôi đến một bãi cỏ phẳng lì. Anh Du bảo cả đoàn sẽ ăn trưa ở đây. Chúng tôi vội kiếm bóng cây để chui vào, các anh thì lo chuẩn bị cơm trưa.
Tìm bóng râm
Nơi lý tưởng...
Bữa cơm trưa giữa rừng tuy đạm bạc nhưng rất ngon. Tôi không tưởng tượng được mình có thể ăn hết 1/4 nắm cơm to như vậy. Có lẽ vì vận động nhiều nên đói chăng???
Cơm nắm muối vừng, lợn ram, chả lụa, dưa hấu và khăn giấy tráng miệng
Sau khi ăn trưa và nghỉ 1 lát, anh Du giục chúng tôi lên đường kẻo không đến kịp lán trước khi trời tối. Lý do có lẽ là vì chúng tôi đi quá chậm.
Từ nơi ấy, ngoài một vài đoạn đường bằng hiếm hoi, còn lại đường đi chỉ toàn là dốc. Có những con dốc như dựng đứng, những lối đi men theo đường nước chảy chỉ vừa lọt 1 bàn chân. Có nơi phải bám vào rễ cây, mỏm đá đu người lên. Mệt và mỏi, dường như tất cả những lỗ trên mặt đều thở. Những lúc đuối sức, tôi nhấm nháp vài miếng snickbar. Thỏi chocolate béo ngậy xem ra có tác dụng tuyệt vời, năng lượng lại tăng lên vùn vụt, tôi lại hăm hở leo trèo bỏ qua một bên nỗi lo phen này về thế nào cũng trăm hoa đua nở trên mặt cho mà xem, vừa ngọt vừa béo mà lị.
Nghỉ chân
Cứ leo lên vài con dốc, vượt qua 1 cái đỉnh thì phong cảnh lại khác, các loài cây cối cũng khác.
Rừng già
Rừng trúc
Rừng Cháy
Rừng xanh

Thỉnh thoảng gặp những đoạn dốc xuống, cả bọn hí hửng mừng rỡ, đâu biết rằng mỗi lần xuống 1 con dốc là để chuẩn bị leo 1 con dốc cao hơn.
Đồng đội
Cứ thế, vừa đi vừa nghỉ vừa ngắm cảnh, đến 4h chiều thì cả đoàn đến một bãi sỏi bằng phẳng bên cạnh con suối khá to, nước chảy rì rầm rất thích. Anh Du nói đây là điểm dừng chân của những vận động viên tham gia cuộc thi leo Fansipan đợt trước. Thế là chúng tôi nhao nhao “Thế thì mình cũng nghỉ thôi”. Mừng quá, cứ nghe nghỉ chân là mừng húm mặc dù đã nghỉ không biết bao nhiêu lần trên đường.
Hoa nở trắng rừng
Sắc hồng sắc tím
Vui mừng chưa được bao lâu lại tiếp tục leo dốc. Lần này thì chúng tôi đi trong rừng cây cổ thụ, rễ to như con trăn lớn cuộn mình trong đất, trong đá. Cứ bám vào mà leo lên, lên cao, cao mãi.
Rắn

Chúng tôi cứ leo miệt mài như thế đến khi thấy phía đằng kia trời bừng sáng, lại lên 1 đỉnh khác rồi đây. Trưởng đoàn cạo giấy H đi trước chụp vài kiểu ảnh và hỏi anh Du 1 câu đã hỏi không biết bao nhiêu lần suốt đường đi “Đỉnh Fansipan ở đâu vậy anh?” Khác với những lần trước “Ở đây không thấy đâu”, lần này anh Du chỉ cho chúng tôi xem một ngọn núi nhô cao phía mờ mờ xa. Ai ở thị trấn Sapa mà thấy được Fansipan quả là thần thông quảng đại.
Đỉnh Fan ở tít xa kia
Trưởng đoàn H và trưởng đoàn Du vừa đi vừa nói chuyện, tôi đi theo sau 1 quãng và cách 1 quãng xa là 2 đồng đội khác. Hai đồng chí này luôn đoạt giải đèn đỏ trong suốt chuyến đi.
Sau khi leo lên 1 con dốc khá dài, tôi chợt nhìn thấy phía dưới kia, đúng nó rồi, niềm mơ ước suốt hôm nay của chúng tôi.
Trạm dừng chân ở độ cao 2200m.
Lúc ấy là 5h30p. Tôi reo lên mừng rỡ, quên cả mệt mỏi chạy như bay xuống dốc về phía túp lều có màu xanh hy vọng lọt thỏm giữa núi rừng. Tđoàn H và Tđoàn Du cùng anh em porter đã tới lán trước. Một lúc sau thì 2 đồng chí đèn đỏ cũng đến. Thế là chúng tôi đã hoàn thành chặng đầu tiên của hành trình này.
Thật nhanh, các anh porter soạn đồ và chuẩn bị bữa ăn tối. Tôi và Tđoàn H chui vào bếp sưởi ấm vì ở ngoài trời bắt đầu lạnh và đổi cái sim Viettel để Tuấn có thể liên lạc với chúng tôi. Ở lán này có 1 người phụ nữ H’Mông giữ trại, chị ta nói không sõi tiếng Việt nhưng theo lời người đi trước thì “Mụ này thành tinh rồi, đừng liên quan gì đến mụ, đừng chụp hình vì mụ sẽ đòi tiền đấy”. Ở đây chúng tôi gặp thêm 2 người nước ngoài cùng 1 HD người Việt đi theo lối Trạm Tôn đã đến lán lúc 2h chiều. Ngày mai họ sẽ cùng xuất phát lên đỉnh Fan.
Bữa ăn tối khá thịnh soạn được bày ra. Theo lời các anh porter thì đêm nay phải ăn thật nhiều và đủ chất thì ngày mai mới có sức mà đi.
Bữa tối đủ chất, nào heo, nào bò, nào gà, cả ngọn su su nấu canh ngon tuyệt
Bên ngoài gió thổi ù ù, chúng tôi quây quần bên mâm cơm bốc khói nghi ngút, thưởng thức ít rượu Sán Lùng, nghe các anh porter kể những câu chuyện về gia đình, về phong tục tập quán của bà con dân tộc H’Mông. Câu chuyện còn rất dài mà đêm thì quá ngắn. Rượu dần vơi đi. Đêm rừng núi trời đầy sao lấp lánh, nữa mảnh trăng đầu mùa vắt qua ngọn cây trên đỉnh dốc sáng lung linh. Tôi và Tđoàn H cầm đèn pin đắt díu nhau đi ”tham quan”, trăng sáng soi rõ từng ngọn cỏ, nhưng lạnh quá, lạnh tái tê.
Về với thiên nhiên - for men
Về với thiên nhiên - for women
Chúng tôi lại soạn đồ và chui vào túi ngủ với lời dặn dò của các anh porter “Ngày mai các anh chị cố gắng đi hết sức mình, đi 10p thì nghỉ 1p thôi kẻo không về kịp lán, nếu trời tối thì vất vả lắm. Ngày mai đường đi chỉ toàn dốc thôi”. Thầm cảm ơn trời vì thời tiết hôm nay quá tốt, cảm ơn sự chân thành và chu đáo của các anh porter. Đặc biệt cám ơn Tđoàn H đã chuẩn bị chiếu cách nhiệt vì đêm tối trên rừng sờ vào cái gì cũng lạnh buốt, nếu không có chiếu cách nhiệt mang theo chắc chúng tôi không ngủ nổi. (Lúc ăn cũng phải trải ra ngồi vì không thể nào đặt mông xuống tấm bạt lạnh như nước đá, giường hàn băng ở Cổ mộ trong truyện Kim Dung chắc cũng lạnh đến thế là cùng.) Bên kia 2 đồng chí đã ngáy đều. Tôi, đêm thứ 3 không ngủ được, lại miên man suy nghĩ về ngày mai, về cái chop inox có dòng chữ Fansipan trên đỉnh núi. Ngoài kia gió rít từng cơn, túp lều nhỏ thỉnh thoảng lại run bần bật. Những âm thanh rùng rợn bên ngoài làm tôi không thể nào chợp mắt. Đêm dài quá …
Ngày chúng tôi gọi là “Ngày về” là cái ngày mà 5h30 sáng cả bọn phải thức dậy vì xung quanh mình toàn là nước. Túp lều du lịch đã không chống chọi nổi cơn mưa rừng khủng khiếp từ 3h sáng, có cả mưa đá. Từng người vội vã mặc áo mưa, mang giày dép, gói ghém đồ khô cho vào 2 lớp nilon rồi cho vào balô, balô cũng được bọc 2 lớp nilon, phòng khi về tới Sapa không còn đồ khô mà mặc. Nhờ chuẩn bị tốt mà mọi thứ rất suôn sẻ, từ bao nilon để gói đồ, băng keo quấn, túi nilon bọc balô, … Khổ nỗi toàn bộ lều trại, túi ngủ đều ướt, nặng chịch và chúng tôi không thể mang balô nên phần vất vả sẽ thuộc về các anh porter.
Bước ra bầu trời xám xịt, nhìn các đội hát hò ầm ĩ tối hôm qua đang chuẩn bị lên đường, có người mang giày sandal với chân trần, quần vo đến gối hay có người chỉ mặc áo mưa giấy mỏng manh tôi cảm thấy ái ngại cho họ. Mưa gió thế này mà phong phanh như vậy khi băng qua đỉnh núi chắc bạc phết vì lạnh mất thôi. Có người trêu chúng tôi “Đội ấy chuẩn bị kỹ quá, mỗi người có hẳn 1 bộ áo mưa, biết vậy hôm qua mình giết bớt 1 người là có thêm bộ áo mưa cho đoàn rồi”. Nhìn những nụ cười hớn hở, tôi chúc họ lên đường may mắn và thầm cầu trời bớt mưa để họ đỡ vất vả.
Đúng 8h chúng tôi xuất phát trở về Sapa theo lối Trạm Tôn. Vẫn đu, bám, tụt rồi trèo, … Trời mưa ướt át, mọi thứ đều trơn trượt, đầy nguy hiểm. Con suối hiền hòa nước chảy rì rầm hôm trước hôm nay nước chảy cuồn cuộn. Đường về, chúng tôi phải băng qua con suối ấy 3-4 lần. Lần đầu tiên, bọn tôi xuống dòng nước lạnh buốt một cách thận trọng nhưng rất hào hứng. Các anh porter đứng giữa dòng để đỡ từng đứa. Nước chảy xiết đến nổi đặt chân xuống thì bị nước đẩy đi 40-50cm mới đứng lại được. Nước cứ cuốn chân tôi đi, ban đầu không biết cứ nhè hòn đá mà bước, ai ngờ nước đẩy tới một đoạn nữa, thế là trượt, mấy lần suýt té nhào nếu không có các anh porter đỡ kịp. Ai cố bước 1 bước dài cũng bị tương tự như thế, nước đẩy chân đi thêm 1 đoạn, thế là mất đà và suýt ngã nhào nếu không được đỡ kịp. Lần thứ 2, mọi người đã thận trọng hơn và ít hào hứng hơn vì chân bắt đầu lạnh cóng. Giày vớ thấm nước trở nên nặng nề, cọ vào chân rất khó chịu. Riêng tôi, tôi lại mê xuống suối, nước suối lạnh buốt làm chân tôi tê đi, cảm giác đau buốt từ hôm qua không còn nữa, thoải mái và dễ chịu hẳn. Những lần sau đó tôi hăm hở lội xuống suối, có đoạn sâu quá gối, không thấy lạnh, không thấy đau dù mấy lần kẹt chân vào hòn đá buốt tới óc, chỉ thấy mát mẻ và dễ chịu lắm.
Xen giữa những đoạn lội suối là các nương thảo quả xanh tươi, loài cây mà tôi ao ước được thấy tận mắt từ khi học bài tập đọc “Mùa thảo quả”. Cây thảo quả trông như cây gừng. Tiếc là mùa này chưa có quả nhưng nghe các anh porter nói khi bắt đầu có nụ thì rừng thảo quả có mùi thơm rất đặc trưng. Hạt thảo quả khi chín già ăn rất cay, cay hơn cả ớt (và hình như tôi đã có dịp thưởng thức trong nồi lẩu cá hồi – trái hình bầu dục màu đen, hạt rất cay và có mùi thơm nồng đặc trưng).
Về đến Bãi trâu
Đúng 11h chúng tôi về đến Trạm Tôn và đã có 1 chiếc xe chờ sẵn. Trừ tôi, ai cũng cảm thấy lạnh cóng vì lội suối. Thế là tranh thủ chụp vài tấm hình và lên xe về lại Sapa. Thác Bạc hôm kia chỉ thấy từ xa tít bên kia thì hôm nay ở ngay bên cạnh. Chỉ 3h ngắn ngủ trong cuộc hành trình 3 ngày mà chúng tôi đã nếm trải đầy đủ các cảm giác dầm sương dãi nắng, đội gió đội mưa, trèo đèo lội suối, chiêm ngưỡng rừng thảo quả trong mơ và gặp được 1 con rắn rừng cực độc bên bờ suối nữa.
Nhìn phía xa xa bên kia, mường tượng lại con đường đã đi qua tôi không khỏi bùi ngùi. Tuy không hẹn ngày trở lại nhưng chuyến đi này chắc chắn là một trong những chuyến đi đáng nhớ nhất trong cuộc đời tôi. Những phong cảnh hùng vĩ của non nước Việt Nam mình, những khó khăn vất vả, sự giúp đỡ chu đáo của Tuấn và đặc biệt là sự quan tâm chăm sóc của các anh porter - Phonglangroup trong suốt hành trình đã giúp chúng tôi – những người từ miền Nam xa xôi - có một chuyến đi đến nóc nhà Đông Dương - nơi gần cực Bắc của Tổ quốc - thành công và trở về an toàn.
Đường đã đi qua
Cả đoàn ai nấy đều im lặng, xe lao vun vút qua Ô Quy Hồ với những nóc nhà nằm rải rác, những vườn su su xanh mướt, bon bon trên con đường nhựa vòng vèo, quanh co để về lại Sapa. Giờ này, chắc chắn tất cả mọi người đều nghĩ đến 1 điều duy nhất – Về Sapa nghỉ ngơi thôi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Hết!
Nguồn:
http://blog.360.yahoo.com/blog-ltFXlIs1dKjItXsWo4AmSBg4
http://5giay.vn/showthread.php?t=805314&page=3